" Các ngươi đã được lãnh không thì hãy cho không " (Ma-thi-ơ 10:8)

Trang chủ   |  Bản đồ   |  Liên lạc   |  Hướng dẫn    
Học Kinh Thánh Sách Cơ Đốc Miễn Phí Sách điện tử miễn phí Về chúng tôi
 



 Những bài giảng với các chủ đề đặc biệt của Mục sư Paul C. Jong

 

Bài Giảng về Con Thánh 6



Chúa sẽ trở lại là Chúa của sự Phán xét


< Khải huyền 20:11-15 >

“Bấy giờ tôi thấy một tòa lớn và trắng cùng Đấng đương ngồi ở trên; trước mặt Ngài trời đất đều trốn hết, chẳng còn thấy chỗ nào cho nó nữa. Tôi thấy những kẻ chết, cả lớn và nhỏ, đứng trước tòa, và các sách thì mở ra. Cũng có mở một quyển sách khác nữa, là sách sự sống; những kẻ chết bị xử đoán tùy công việc mình làm, cứ như lời đã biên trong những sách ấy. Biển đem trả những người chết mình chứa; Sự chết và Âm phủ cũng đem trả những người chết mình có. Mỗi người trong bọn đó bị xử đoán tùy công việc mình làm. Đoạn, Sự chết và Âm phủ bị quăng xuống hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ hai. Kẻ nào không được biên vào sách sự sống đều bị ném xuống hồ lửa.”



Thế gian này sẽ bị Chúa phán xét vì tội lỗi của nó. Đặc biệt, chúng ta phải chú ý đến sự việc chính Chúa sẽ là Người thi hành sự Phán xét cuối cùng. Như thế, bài Tín Điều các Sứ Đồ xưng nhận, “(Tôi tin) Ngài đã thăng thiên, và ngồi bên hữu Đức Chúa Trời toàn năng là Cha, từ đó Ngài sẽ trở lại để xét đoán kẻ sống và kẻ chết.”

Nói chung, nếu có bắt đầu, thì sẽ có kết thúc. Như chính Đức Chúa Trời, Chúa Jêsus là Đấng Tạo Hóa lẫn Đấng Phán Xét. Bởi vì Chúa là Cứu Chúa của con người, Ngài cũng là Quan Tòa. Ngài là “đầu tiên và cuối cùng.”

Kinh thánh nói với chúng ta rằng có một kỳ hạn cho mọi thứ dưới trời. Như Truyền đạo 3:1 nói, “Phàm sự gì có thì tiết; mọi việc dưới trời có kỳ định.” Và Công vụ 17:31 nói,“vì Ngài đã chỉ định một ngày, khi Ngài sẽ lấy sự công bình đoán xét thế gian, bởi Người Ngài đã lập, và Đức Chúa Trời đã khiến Người từ kẻ chết sống lại, để làm chứng chắc về điều đó cho thiên hạ.” Như thế, Đức Chúa Trời chắn chắn sẽ phán xét tội lỗi của thế gian. Tiêu chuẩn của sự phán xét này được đo lường bởi người đó có tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh hay không, và mọi người sẽ bị phán xét dựa trên tiêu chuẩn này.



Thời kỳ phán xét


Ngày Phán Xét sẽ đến khi Đức Chúa Trời hoàn toàn truyền rao Phúc âm của Nước và Thánh linh cho cả trái đất (Ma-thi-ơ 24:14). Đây là ngày tận cùng của thế gian, ngày kết thúc của nó. Đây là ngày được nói đến trong Khải huyền 20:11, “Bấy giờ tôi thấy một tòa lớn và trắng cùng Đấng đương ngồi ở trên; trước mặt Ngài trời đất đều trốn hết, chẳng còn thấy chỗ nào cho nó nữa.”

Đồng thời trong II Phi-e-rơ 3:10 cũng chép, “Song le, ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Bấy giờ các từng trời sẽ có tiếng vang rầm mà qua đi, các thể chất bị đốt mà tiêu tán, đất cùng mọi công trình trên nó đều sẽ bị đốt cháy cả.” Hơn nữa, không ai có thể thoát khỏi sự phán xét của Đức Chúa Trời, nhưng nó có thể tránh khỏi chỉ bởi tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh mà Đức Chúa Trời đã ban. Kinh thánh ám chỉ ngày này là “Ngày của sự Phán Xét” (Ma-thi-ơ 11:12, 12:26; Công vụ 17:31) và là “Ngày thạnh nộ của Đức Chúa Trời” (Rô-ma 2:5; Khải huyền 16:1).



Mục đích của Đức Chúa Trời khi phán xét thế gian này


Thi thiên 97:2 nói, “Mây và tối tăm ở chung quanh Ngài; Sự công bình và sự ngay thẳng làm nền của ngôi Ngài,” Như vậy, mục đích phán xét thế gian này của Đức Chúa Trời là để ban thưởng cho người công chính và hình phạt tội nhân.

Chỉ có Chúa công chính Vô song và Toàn tri sẽ tách rời dê và chiên (Ma-thi-ơ 25:32), lúa mì và cỏ lùng (Ma-thi-ơ 3:12) cách rõ ràng, Như thế, khi ngày cuối cùng đến, những người tin sẽ được phân biệt rõ ràng với những người không tin.

Nửa câu đầu của Khải huyền 20:11 nói, “Bấy giờ tôi thấy một tòa lớn và trắng cùng Đấng ngồi trên đó.” Điều này nói với chúng ta rằng không ai có thể giấu kín tội lỗi của họ trước Ngài. Như thế, người ta hoặc là sẽ nhận được sự tha thứ mọi tội lỗi của họ một lần đủ cả bằng cách tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh mà Đức Chúa Trời ban, hoặc là phải bị hủy diệt. Ai có thể làm ra vẻ công chính trước mặt Chúa (Thi thiên 143:2)? Do đó chúng ta hãy xưng nhận tội lỗi của chúng ta và tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh. Như Đức Chúa Trời đã nói cho chúng ta trong Châm ngôn 28:13, “Người nào giấu tội lỗi mình sẽ không được may mắn; Nhưng ai xưng nó ra và lìa bỏ nó sẽ được thương xót.”



Đặc tính của sự Phán xét


Đặc tính của sự phán xét tội nhân của Đức Chúa Trời có thể được hiểu khi chúng ta vừa lĩnh hội bản chất và thuộc tính của Chúa, là Đấng rất công bình. Sự phán xét này là một sự phán xét biểu hiện trong sự nhân từ của Chúa, và vì thế không có sự nhân từ nào khác. Nếu Đức Chúa Trời phán xét tội nhân mà trước tiên không tẩy sạch tội lỗi của họ với Phúc âm của Nước và Thánh linh, thì Ngài chắc chắn sẽ hiện ra với chúng ta như một Đức Chúa Trời đáng sợ. Nhưng bởi vì Chúa Jêsus đã tẩy sạch tội lỗi của thế gian qua phép Báp tem và Huyết của Ngài trên Thập tự giá, nó đã được Đức Chúa Trời định rõ rằng những ai tin sẽ được cứu và ai không tin sẽ bị đoán phạt.

Đó là lý do tại sao Hê-bơ-rơ 9:27 nói, “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét,” Trong Ma-thi-ơ 25:31-33, chính Chúa Jêsus đã nói, “Khi Con người ngự trong sự vinh hiển mình mà đến với các thiên sứ thánh, thì Ngài sẽ ngồi trên ngôi vinh hiển của Ngài. Muôn dân nhóm lại trước mặt Ngài, rồi Ngài sẽ chia người nầy với người khác ra, như kẻ chăn chiên chia chiên với dê ra; để chiên ở bên hữu và dê ở bên tả.” Ngài cũng nói trong câu 46 rằng, “Đến phiên các người nầy bèn thưa lại rằng: Lạy Chúa, khi nào chúng tôi đã thấy Chúa, hoặc đói, hoặc khát, hoặc làm khách lạ, hoặc trần truồng, hoặc đau ốm, hoặc bị tù mà không hầu việc Ngài ư?”

Bởi vì chúng ta là con người hạn chế, mặc dù chúng ta tin, trong sự hiểu biết hạn chế và thiên hướng mạnh mẽ của chúng ta, chúng ta mong ước rằng mọi nan đề trong thế gian này sẽ được giải quyết. Nhưng Chúa Jêsus sẽ phán xét những người không tin vào sự tha tội mà Ngài đã ban cho họ.

Khải huyền 20:12 chép “Tôi thấy những kẻ chết, cả lớn và nhỏ, đứng trước tòa, và các sách thì mở ra. Cũng có mở một quyển sách khác nữa, là sách sự sống; những kẻ chết bị xử đoán tùy công việc mình làm, cứ như lời đã biên trong những sách ấy.”

Có hai loại sách trước mặt Đức Chúa Trời, đó là Sách Sự Sống và Sách những việc làm, gọi là Sách Phán Xét. Chúng là những tiêu chuẩn cho sự phán xét. Những quyển sách trên ám chỉ những quyển sách mà trong đó tất cả những việc làm của con người được ghi lại.

Luật pháp chỉ ra tội lỗi, và dạy chúng ta rằng ai không tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh đã được Đức Chúa Trời ban cho sẽ không được cứu. Vì thế Đức Chúa Trời sẽ phán xét con người bởi sách việc làm và sách sự sống là sự phán xét công chính của Ngài. Tùy thuộc vào chúng ta chỉ tin Đức Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời mà thôi hay chúng ta tin Lời của Phúc âm của Nước và Thánh Linh đã được Ngài ban cho mà tên của chúng ta đang ghi trong Sách việc làm hoặc Sách Sự Sống. Dựa trên sự ghi chép này mà chúng ta sẽ được ban thưởng hay bị hình phạt.

Khi Thomas Edison, vua của sự phát minh, nghe tiếng của ông lập lại từ cái máy hát mà ông vừa phát minh, ông đã nói, “Ngay cả con người có thể nghe được giọng thu lại của chính họ.” Vậy thì, Đức Chúa Trời chẳng có thể ghi lại tất cả những việc làm của chúng ta sao?

Ngay cả những nhân vật nổi tiếng như Gary Cooper, Marilyn Monroe, John Wayne, và Bruce Lee đã chết lâu rồi, mà giọng nói, những sự biểu hiện, và những hành động của họ vẫn còn được nhìn thấy qua ti-vi cách sống động cũng như trong quá khứ của họ. Khi con người có thể thực hiện được điều này với sự thông hiểu và kỷ thuật giới hạn của họ, thì chẳng lẽ Đức Chúa Trời Toàn năng không thể thực hiện điều này sao?

Như thế, câu hỏi của đức tin – đó là, người đó có tin nơi Báp tem của Chúa Jêsus và Huyết trên Thập tự giá không - là quan trọng hơn tất cả mọi câu hỏi trong sự sống và sự chết của anh ta. Tại sao? Bởi vì tùy theo người này có tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh hay không, mà anh ta sẽ được nhận sự tha tội từ Đức Chúa Trời hoặc đối diện với sự đoán phạt tội lỗi từ nơi Ngài.

Luật pháp của Đức Chúa Trời khiến cho chúng ta nhận biết tội lỗi của chúng ta. Và đến trước sự hiện diện của Đức Chúa Jêsus Christ, phép báp tem và huyết của Ngài dẫn chúng ta đến việc tin nơi sự tha tội của chúng ta. Khi đo lường bởi Luật pháp của Đức Chúa Trời, thì không ai có thể nói rằng mình không có tội. Nhưng một khi người ta tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh, bấy giờ họ có thể nói rằng họ vô tội. Đó là vì Luật pháp của Đức Chúa Trời không chỉ nhìn thấy những hành động bên ngoài, nhưng xuyên thấu vào nơi sâu kín nhất của lòng con người. Thí dụ Luật pháp nói, nếu chúng ta thèm muốn một ai đó trong lòng chúng ta, thì chúng ta đã phạm tội tà dâm rồi, ngay cả khi chúng ta không hề thực sự phạm phải bởi hành động. Cũng một thể ấy, ngay cả chúng ta đã không thực sự giết bất cứ ai, nhưng nếu chúng ta ghét, ghen tuông hay ganh tị thì những điều đó đã thiết lập động cơ thúc đẩy giết người của chúng ta, Luật pháp nói với chúng ta rằng chúng ta đã giết người rồi (Ma-thi-ơ 5:21-22, 27-28).

Hơn nữa, ngay cả nếu chúng ta đã tuân giữ Luật pháp của Đức Chúa Trời thật tốt, khi chúng ta phạm phải chỉ một lần, thì chúng ta đã bị cho là phạm tất cả. Đó là lý do tại sao con người phải tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh, là Phúc âm đã được Đức Chúa Trời ban cho.

Bởi đó, Đức Chúa Trời đã ban cho con người Đức Chúa Jêsus Christ, là Đấng đã hoàn thành sự công chính của Đức Chúa Trời để cho tất cả chúng ta thoát khỏi Luật pháp (Rô-ma 3:21). Bất cứ ai tin rằng Đấng Christ, đã vâng phục Luật pháp cách trọn vẹn, đã chịu báp tem, gánh lấy tội lỗi của thế gian, và chết trên Thập tự giá có thể được cứu khỏi tất cả tội lỗi của họ, chỉ bởi tin nơi lẽ thật này. Đây là giao ước của sự cứu rỗi nhận được bởi đức tin (Rô-ma 5:19).

Bằng cách tố cáo tấm lòng chúng ta với tội lỗi của thế gian, ma quỷ cố gắng khép chúng ta vào hỏa ngục. Nhưng bởi sự bào chữa của Đấng Christ, mà chúng ta là những người tin được tha thứ tội lỗi và vì thế có thể vào Thiên đàng. Đó là lý do tại sao I Giăng 2:1 chép, “Cách ba ngày sau, có đám cưới tại thành Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, và mẹ Đức Chúa Jêsus có tại đó. Đức Chúa Jêsus cũng được mời đến dự đám với môn đồ Ngài.”

Trong chân lý này, sự phán xét đời đời giữa Thiên đàng và địa ngục không được quyết định bởi những việc làm tốt hay xấu của chúng ta, nhưng nó được quyết định bởi chúng ta có tin nơi phép Báp tem và Huyết của Đức Chúa Jêsus Christ hay không, và chúng ta có tin Ngài là Đức Chúa Trời hay không. Như vậy, trong khi còn ở thế gian này mọi người nên tin nơi Phúc âm của Nước và Thánh linh đã được Đấng Christ ban cho là lẽ thật quan trọng nhất.

Muốn biết thêm về “Đức tin trong bài tín điều các Sứ đồ”? Xin ấn vào biểu tượng bên dưới để nhận sách miễn phí của Tín điều các Sứ đồ.
The faith of the Apostles' creed

Chính Chúa chúng ta đã nói, “Xưa Môi-se treo con rắn lên nơi đồng vắng thể nào, thì Con người cũng phải bị treo lên dường ấy, hầu cho hễ ai tin đến Ngài đều được sự sống đời đời. Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời..” (Giăng 3:14-16).

Chúa Jêsus, Đấng đã chịu báp tem bởi Giăng đã gánh lấy tội lỗi của nhân loại để làm trọn mọi sự công chính, đã mang những tội lỗi này trên Thập tự giá. Những ai trong thế gian tin Chúa Jêsus thì được cứu khỏi mọi tội lỗi của họ. Bởi vì Chúa Jêsus đã chịu báp tem để gánh thay tội lỗi của con người và chết trên Thập tự giá, ngay cả một tên cướp của giết người giống như Ba-ba-ra cũng đã được cứu. Như vậy, con người có thể tránh khỏi sự đoán phạt chỉ khi quay trở lại với Đấng Christ càng sớm càng tốt và tin nơi Ngài.

Trong khi sống, tất cả loài người đều đang đứng trước một ngã ba đường, là nơi họ phải chọn giữa hai con đường đi đến hai nơi trái ngược nhau – sự sống đời đời và sự hủy diệt đời đời.

Trở lại

 


Sách in   |  

 
Bible studies
    Bài giảng
    Quan điểm đức tin
    Phúc âm là gì?
    Những thuật ngữ Kinh thánh
    Hỏi Đáp về đức tin Cơ Đốc
 

register as a coworker
Partner's Zone
MFC
   
Copyright © 2001 - 2019 The New Life Mission. All Rights Reserved.